Ông chủ không giàu như bạn nghĩ

Ông chủ không giàu như bạn nghĩ

0 204
Laptop mỏng nhẹ cấu hình mạnh HP Pavilion x360

Vào những ngày cuối năm nhớ lại câu chuyện của mình cách đây 6 năm.
Khi đó mình làm thực tập tại công ty thiết kế website. Công ty có quy mô nhỏ. Dưới giám đốc chỉ là 5 nhân viên. Mình làm thực tập không lương ở đó đã hơn 3 tháng. Vào tháng thứ 4 cũng là những ngày cuối năm của tết âm lịch.
Vào đầu tháng Sếp bảo là tháng này em sẽ được trả lương 1 triệu đồng. Trong lòng mình vui phấn khích từ đầu tháng.
Hôm nay đã là ngày 28 rồi, còn vài ngày nữa là tết. Mấy công ty cùng tòa nhà họ đều đã nghỉ rồi. Nhân viên trong công ty mình thì chẳng nhận được thông báo gì từ Sếp. Hỏi kế toán thì cũng không thấy có lương thưởng gì.
Nhân viên đến công ty ai cũng tâm trạng lo lắng. Bởi theo lẽ các công ty sẽ luôn thưởng cho nhân viên tiền trước nghỉ tết, hoặc là sẽ ứng lương trước.
Ngày 28 đang lặng lẽ trôi. Một số nhân viên cũ bảo như năm ngoái ngày 27 còn liên hoan cuối năm và thưởng tết rồi nghỉ ngày 28. Sao năm nay lạ vậy. Một nhân viên phát biểu mai sẽ tự ý nghỉ vì mai đã 29 tết rồi. Đến công ty cũng không làm gì. Mà tiền thưởng thì cũng không thấy có. Một số khác đồng ý theo. Vậy thì mai nghỉ hết, kệ Sếp.
Ngày 28 trôi qua thật lâu. Trên đường đi làm về mình đã thấy nhiều chậu quất và những cành mai đã nở. Qua bến xe Mỹ Đình đã thấy đông nghẹt người bắt xe về quê ăn tết. Lòng mình lại thấy buồn.
Tự nhủ ngày 28 đã qua rồi, chắc mai cũng chẳng được lĩnh tiền lương hay thưởng gì. Nhân viên chính còn chẳng có thấy lương thưởng thì nhân viên thực tập chờ đợi gì. Mình quyết định 29 sẽ về quê. Trong túi còn vài trăm nghìn mà đi xe máy thì lo gì. Chẳng qua giờ không biết mua quà gì về biếu bố mẹ.
Sáng ngày 29, tiếng chuông điện thoại reo lên. Chị kế toán gọi đến công ty gấp. Sếp đang ở công ty em đến lĩnh tiền lương. Trong lòng mình tự dưng thấy vui lạ thường.
Đến công ty, mình thấy Sếp đang đứng bên ban công nhìn ra xa. Chị kế toán gọi mình lại và bảo. Lương tháng em được 1 triệu bây giờ tạm ứng 800 nghìn. Mình nhận tiền xong và ra chào Sếp để đi về. Nhưng một câu nói của Sếp đã thay đổi hẳn tâm trạng của mình.
Mình nói: Anh ơi hôm nay nghỉ tết ạ. Anh có về quê không ạ.
Sếp: Anh còn phải đợi chủ nhà để thanh toán tiền nhà trong năm tới. Chúc em về quê ăn tết vui vẻ.

Vậy là mình chào Sếp và đi thẳng từ công ty về quê luôn. Trên đường về mình mới ngẫm nghĩ lại.
Sếp mình vẫn đi chiếc xe máy ware cũ. Sếp vẫn đang ở nhà thuê. Cuối năm lại phải dồn tiền đóng tiền thuê nhà, thuê văn phòng cả 1 năm tới. Công ty thì dạo này ít việc. Mình đang cố xâu chuỗi lại những gì đã xảy ra.
Mình chợt nhận ra Sếp đang “nghèo”. Công ty năm qua mình nghĩ làm ăn cũng không khá. Khách hàng cũng ít, vì mình nói chuyện với nhân viên cũ nên biết được điều này. Trong khi hàng tháng vẫn phải chi trả lương cho nhân viên. Sếp vẫn đi chiếc xe cũ và … năm nay không liên hoan cuối năm. Vậy là tình hình công ty thật sự đang khó khăn tài chính.
Mình đi về nhà trong lòng cũng không vui hơn được. Ra tết mình không đi thực tập nữa mà sẽ tập trung làm đồ án. Mà mình cũng không xác định làm công ty này được. Mình thấy công việc ít mà cơ hội thăng tiến không có.

Hoa mai, hoa đào đang nở hai bên đường mà lòng thấy nghẹn ngào. Dù trong tay đã có tiền để mua được món quà biếu bố mẹ mà lòng vẫn buồn.

Rất nhiều công ty cuối năm là phải đóng cửa. Làm Sếp đúng là rất khó. Sếp không giàu như mình đã từng nghĩ.

Chưa có bình luận

Vui lòng để lại bình luận của bạn vào ô bên dưới